Sự ích kỷ: nguyên nhân hôn nhân tan vỡ thật sự

Mình từng ngồi nghe rất nhiều cặp vợ chồng kể về chuyện của họ, và gần như ai cũng mở đầu bằng một lý do nghe rất “to”: tiền bạc eo hẹp, chuyện chăn gối nguội lạnh, mẹ chồng khó tính, người thứ ba. Nhưng càng đi sâu, mình càng nhận ra một sự thật ít ai muốn nói thẳng: nguyên nhân hôn nhân tan vỡ thật sự hiếm khi nằm ở những cái cớ bề nổi đó. Nó nằm sâu hơn, lặng lẽ hơn, và khó thừa nhận hơn nhiều — đó là sự ích kỷ.

Nếu bạn đang đọc những dòng này với một trái tim mỏi mệt, có lẽ bạn cũng đang nghi ngờ điều tương tự. Bạn không đơn độc đâu. Và tin mình đi, ích kỷ chỉ là một thói quen — mà thói quen thì sửa được. Đó mới là phần đáng để chúng ta nói chuyện hôm nay.

Bề nổi của tảng băng: những con số người ta hay nhắc

Hãy nhìn vào những gì các thống kê thường ghi nhận. Theo Viện Nghiên cứu Gia đình và Giới (số liệu công bố năm 2024), Việt Nam có hơn 60.000 vụ ly hôn mỗi năm, tương đương khoảng 30% số cặp kết hôn. Khi bóc tách cơ cấu nguyên nhân, bức tranh hiện ra thế này:

  • Mâu thuẫn lối sống: 27,7%
  • Ngoại tình: 25,9%
  • Kinh tế: 13%
  • Bạo lực gia đình: 6,7%
  • Sức khỏe: 2,2%
  • Sống xa nhau: 1,3%

Nhìn qua, ta dễ kết luận: à, thì ra hôn nhân tan vỡ vì lối sống, vì ngoại tình, vì tiền. Nhưng nếu dừng lại ở đây, ta đã đọc nhầm tấm bản đồ rồi.

Hãy thử hỏi sâu thêm một lớp. “Mâu thuẫn lối sống” thực chất là gì? Là hai con người cùng sống dưới một mái nhà nhưng mỗi người chỉ muốn làm theo ý mình, không ai chịu nhường ai. Ngoại tình từ đâu mà ra? Hiếm khi nó nổ ra trong một cuộc hôn nhân mà cả hai đều thực sự đặt người kia lên hàng đầu; nó thường âm ỉ lớn lên trong khoảng trống mà sự thờ ơ để lại. Ngay cả những cuộc cãi vã về tiền bạc cũng vậy — vấn đề thường không phải là thiếu tiền, mà là một người tiêu xài, quyết định mà không hề tính đến người còn lại.

Cuốn ebook tư vấn hôn nhân “It’s Never Too Late” nói rất thẳng về điều này: người ta hay bảo hai thứ vợ chồng cãi nhau nhiều nhất là tình dục và tiền bạc, nhưng có một đời sống tình dục viên mãn hay nhiều tiền cũng chẳng hề bảo vệ ai khỏi nguy cơ ly hôn. Các lý do bề mặt thì nhiều vô kể, nhưng “chúng thường quy về một yếu tố duy nhất — sự ích kỷ.”

Nói cách khác, các con số kia cho ta thấy triệu chứng, không phải căn bệnh. Và căn bệnh thì cần được gọi đúng tên thì mới chữa được.

Vậy “ích kỷ” trong hôn nhân nghĩa là gì?

Khi nghe từ “ích kỷ”, nhiều người lập tức phòng thủ: “Tôi đâu có ích kỷ, tôi đi làm nuôi cả nhà, tôi chăm con cả ngày cơ mà.” Mình hiểu phản ứng đó. Nhưng ích kỷ trong hôn nhân không phải là một nhãn dán xấu xa dành cho người tồi tệ. Nó tinh vi hơn thế.

Bản chất của nó, như ebook mô tả, là khuynh hướng “muốn làm điều mình muốn, vào lúc mình muốn, theo cách mình muốn, mà không màng đến hậu quả hay đến những người xung quanh.” Người chồng muốn đi đánh bài với hội bạn mà không nghĩ đến việc vợ đã mấy ngày không thấy mặt anh và đang cần người đỡ đần lũ trẻ. Người vợ muốn mua ngay bộ quần áo hay món đồ nội thất mới mà không buồn nhìn lại dư nợ thẻ tín dụng.

Điều quan trọng cần nhớ: ích kỷ ít khi đến từ ác ý. Nó thường chỉ là vô tâm — quên đặt mình vào vị trí người kia. Mà vô tâm kéo dài thì cũng đủ làm xói mòn một cuộc hôn nhân, chậm rãi như nước nhỏ giọt làm thủng đá.

Đây cũng chính là sợi chỉ đỏ nối tất cả những rắc rối khác lại với nhau. Sự ích kỷ sinh ra giao tiếp độc hại, sinh ra việc không chịu lắng nghe, sinh ra thái độ áp đặt và thiếu thỏa hiệp. Nếu bạn muốn hiểu bức tranh tổng thể của việc một cuộc hôn nhân trượt dần đến bờ vực và cách kéo nó trở lại, mình khuyên bạn đọc bài viết nền tảng cách cứu vãn hôn nhân khi đang bên bờ ly hôn — ở đó mình đi qua từng chặng một cách đầy đủ.

Ích kỷ trong việc LÀM: những hành động vô tâm

Lớp dễ thấy nhất của sự ích kỷ là những điều ta làm. Đôi khi là chuyện lớn, nhưng phá hoại âm thầm nhất lại thường là chuyện nhỏ.

Ebook dùng một hình ảnh rất đời mà mình nghĩ ai cũng thấy mình trong đó: nắp bồn cầu cứ để dựng lên, ống kem đánh răng vặn nửa chừng rồi bỏ đó, hóa đơn thấu chi cứ chồng lên, ngôi nhà cần sửa thì để mặc nó hỏng… Tự thân, không cái nào trong số đó đủ sức làm tan vỡ một gia đình. Nhưng gộp lại, chúng trở thành “giọt nước cuối cùng làm tràn ly” — không phải vì bất kỳ chuyện đơn lẻ nào, mà vì nhiều chuyện nhỏ cộng dồn khiến hai người ngày càng chai sạn với nhau.

Còn một dạng ích kỷ trong việc làm tinh vi hơn: những hành vi nhân danh “đùa cho vui” nhưng thực chất là vô tâm. Trêu chọc bạn đời trước mặt người khác, hạ thấp quyết định của họ, buông những lời chỉ trích hay mỉa mai hằng ngày. Người làm thường thấy bình thường; người nhận thì đau âm ỉ. Đây cũng là cánh cửa dẫn thẳng tới những lối nói chuyện làm tổn thương nhau mà mình đã phân tích kỹ trong bài 3 kiểu giao tiếp độc hại đang giết dần hôn nhân.

Ích kỷ trong việc KHÔNG LÀM: sự thờ ơ được ngụy trang

Đây là phần mình muốn bạn dừng lại lâu hơn, vì nó là nơi nhiều người tự cho mình “vô tội” nhất.

Ebook chỉ ra một điều rất sắc: sự ích kỷ không chỉ thể hiện qua những gì người ta làm, mà còn qua những gì người ta từ chối làm. Và dạng này khó nhận ra hơn nhiều, bởi vì “không làm gì cả” trông có vẻ vô hại.

Vài ví dụ rất thật từ chính cuốn sách:

  • Người chồng không muốn phụ việc nhà, nên đơn giản là anh không làm. Người vợ không muốn cân đối sổ chi tiêu, nên cô cũng mặc kệ. Mỗi người tự cho mình quyền né tránh phần việc mình ngại, và để gánh nặng dồn sang vai người kia.
  • Mẹ của một người xúc phạm hoặc xen vào chuyện của vợ/chồng họ, nhưng họ không dám lên tiếng bảo vệ bạn đời — vì làm vậy “khó chịu quá”, hoặc vì được làm “con ngoan” trong mắt mẹ khiến họ thấy dễ chịu hơn. Họ chọn sự thoải mái của bản thân, mà không cân nhắc cảm giác của người bạn đời đang phải chịu trận.
  • Một người không chịu đặt ra ranh giới đúng đắn với con riêng từ cuộc hôn nhân trước, vì không muốn làm “người xấu” trong mắt con — bất kể điều đó đang bào mòn cuộc hôn nhân hiện tại ra sao.

Bạn thấy không? Trong cả ba trường hợp, không ai làm điều gì xấu cả. Họ chỉ không làm điều cần làm. Nhưng cái giá mà người bạn đời phải trả thì rất thật: cảm giác bị bỏ rơi, bị xem nhẹ, bị đặt sau tất cả mọi người khác.

Và đây là chỗ then chốt: ranh giới với mẹ mình, với con riêng, với gia đình hai bên — đó không phải là sự “phản bội” cha mẹ hay con cái, mà là sự tận tâm với người bạn đời. Mình có hẳn một bài đi sâu vào chuyện này, khi “người thứ ba” là mẹ chồng và cách xử lý ảnh hưởng bên ngoài, nếu đây đúng là nút thắt trong nhà bạn.

Vì sao ích kỷ lại là tin… tốt

Nghe có vẻ ngược đời, nhưng việc gốc rễ là sự ích kỷ thật ra là một tin đáng mừng. Bởi vì nếu nguyên nhân là “chúng tôi hết yêu nhau rồi” hay “tính cách không hợp” thì khó mà làm gì. Còn ích kỷ thì khác — nó là một thói quen. Mà thói quen thì sửa được.

Ebook nói rất rõ: chuyện “già rồi không đổi được nữa” chỉ là cái cớ để biện minh cho sự lười nhác. Giống như người đã hút thuốc nhiều năm, ta hoàn toàn có thể thay đổi nếu thực sự quyết tâm. Câu hỏi không phải là “tôi đã quen thế này bao lâu rồi”, mà là “tôi muốn trở thành kiểu người nào?”

Đối nghịch với ích kỷ không phải là hy sinh đến kiệt sức, mà là sự cân nhắc (consideration) — thói quen dừng lại nửa giây để nghĩ xem hành động này ảnh hưởng thế nào đến người mình thương. Đặt nắp bồn cầu xuống. Vặn nắp tuýp kem. Gọi một cuộc điện thoại báo “anh về muộn” thay vì để cơm nguội. Nhỏ thôi, nhưng chính những điều nhỏ đó mới là chất liệu của một cuộc hôn nhân bền.

Hôn nhân tốt không tự nhiên mà có — như chuyện giữ dáng vậy

Có một ẩn dụ trong ebook mà mình rất thích, vì nó gỡ bỏ một ngộ nhận nguy hiểm.

Nhiều người nghĩ: nếu hôn nhân mà phải cố gắng thì hẳn là nó đã có vấn đề từ đầu; hôn nhân tốt thì phải dễ dàng chứ. Ebook bác bỏ điều này bằng hình ảnh giữ gìn vóc dáng và sức khỏe.

Bạn nhìn một người bạn dáng đẹp, khỏe khoắn và nghĩ rằng họ may mắn, trời cho. Nhưng sự thật là họ làm việc đó mỗi ngày — chỉ là họ làm tự nhiên đến mức chính họ cũng không nhận ra. Họ chọn đi bộ thay vì gọi điện cho đồng nghiệp, họ gọi món salad thay vì đồ chiên, họ vận động vào cuối tuần. Với bạn thì có vẻ “dễ”, nhưng thực ra họ đang âm thầm nỗ lực.

Hôn nhân cũng y hệt. Những cặp vợ chồng mà bạn ngưỡng mộ vì “hợp nhau quá” thường không phải nhờ may mắn. Họ đối xử tử tế với nhau ngay cả khi đang mệt, đang cáu, đang chẳng lãng mạn gì. Họ đặt nắp bồn cầu xuống, vặn nắp kem, cân đối chi tiêu, và kìm mình lại khỏi những lời hằn học dễ buột miệng. Họ làm những điều ấy vì sự cân nhắc, đến mức tự nhiên như hơi thở — nên người ngoài tưởng họ chẳng phải gắng sức gì.

Thông điệp ở đây thật ấm áp: một cuộc hôn nhân tốt là thứ người ta vun đắp mỗi ngày, chứ không phải thứ tự rơi xuống. Và nếu đó là việc của mỗi ngày, thì hôm nay — đúng, ngay hôm nay — bạn đã có thể bắt đầu.

Bắt đầu từ chính mình, đừng đợi người kia đổi trước

Đây là phần khó nhất, nên mình để nó ở cuối.

Phản xạ tự nhiên của tất cả chúng ta là: “Được, tôi sẽ thay đổi — sau khi anh ấy/cô ấy thay đổi trước.” Ebook gọi thẳng đây là một cơ chế phòng vệ. Bạn thử tự hỏi: nếu người kia không bao giờ chịu đổi, thì điều đó có khiến sự vô tâm của chính bạn trở nên đúng đắn không? Bạn muốn là người tử tế, rộng lượng, biết nghĩ cho người khác — hay bạn muốn lòng tốt của mình phụ thuộc hoàn toàn vào việc người kia có “xứng đáng” hay không?

Sự thật là, trong rất nhiều cuộc hôn nhân, khi một người bắt đầu thay đổi, người kia rồi cũng dần đổi theo. Không phải lúc nào cũng vậy, nhưng đủ thường xuyên để đáng để bạn là người đi bước đầu tiên. Hãy quyết tâm làm điều bạn thấy đúng, bất kể người kia chọn làm gì.

Và sự cân nhắc này dẫn thẳng tới một kỹ năng rất cụ thể: học cách tìm điểm giữa thay vì khăng khăng “theo ý anh hoặc đường ai nấy đi”. Khi bạn thật sự tin rằng cách nghĩ của bạn đời cũng có lý chẳng kém cách nghĩ của mình, mọi mâu thuẫn về tiền bạc, kỳ nghỉ, việc nhà đều có lối ra. Mình viết riêng về điều này trong bài nghệ thuật thỏa hiệp giữa vợ chồng — một kỹ năng mình tin là “liều thuốc giải” trực tiếp nhất cho sự ích kỷ.

Kết bài — Điều bạn nên mang về

Nếu chỉ mang về một điều từ bài này, mong bạn nhớ: nguyên nhân hôn nhân tan vỡ sâu xa thường không phải tiền, không phải tình dục, không phải một biến cố nào đó — mà là sự ích kỷ âm thầm trong cả những việc ta làm lẫn những việc ta từ chối làm. Nghe có vẻ nặng nề, nhưng đó lại là tin tốt: ích kỷ là thói quen, và không bao giờ là quá muộn để đổi một thói quen.

Bạn không đơn độc trên con đường này. Hôn nhân của bạn đáng để chiến đấu — nếu nó không quan trọng, bạn đã chẳng đau đến mức tìm đọc những dòng này.

Một bước nhỏ làm được ngay hôm nay: trước khi đi ngủ, hãy thử nghĩ ra một điều nhỏ bạn vẫn “không làm” vì ngại hay vì cho rằng không đáng — đặt nắp bồn cầu xuống, gọi một cuộc điện thoại báo về muộn, nói một lời cảm ơn cho việc người kia làm mà bạn vốn coi là đương nhiên. Rồi làm nó. Không cần tuyên bố gì cả. Chỉ một hành động cân nhắc, lặng lẽ. Đó là viên gạch đầu tiên bạn tự tay đặt xuống để xây lại.

Nguồn tham khảo

  • Viện Nghiên cứu Gia đình và Giới — qua Báo Lao Động: https://laodong.vn/gia-dinh-hon-nhan/ly-do-chinh-khien-ti-le-ly-hon-cua-nguoi-viet-ngay-cang-tang-chu-yeu-do-phu-nu-de-don-1265044.ldo
  • Báo Pháp Luật TP.HCM — khoảng 60.000 vụ ly hôn/năm: https://plo.vn/canh-bao-nhung-nguy-co-tu-khoang-60000-vu-ly-honnam-post885585.html
  • It’s Never Too Late! Simple Solutions for Saving Any Marriage (ebook nguồn, PLR) — các chương “Common Reasons for Marital Problems”, “The Real Problem Today”, “Saving a Marriage”.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *